"Cuối năm học là thời điểm bận rộn nhất với những xấp hồ sơ, những đêm thức trắng cập nhật minh chứng lên hệ thống CSDL. Nhưng đằng sau sự tất bật ấy, những cuộc họp hội đồng bình xét thi đua lại thường để lại một khoảng lặng đầy tâm tư. Câu chuyện 'làm tốt đến mấy cũng phải nhường suất' dường như đã trở thành một 'luật bất thành văn' khiến không ít giáo viên chạnh lòng."
Bức tranh thực tế về "Chỉ tiêu" và "Suất" thi đua
Trong ngành giáo dục, các danh hiệu thi đua như Lao động tiên tiến, Chiến sĩ thi đua cơ sở... luôn đi kèm với một cụm từ đầy áp lực: Chỉ tiêu.
Không phải cứ 100% giáo viên hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ là sẽ có 100% giấy khen. Quy định khống chế tỷ lệ phần trăm vô tình biến cuộc bình bầu cuối năm thành một bài toán chia phần. Sẽ có những người được xướng tên, và tất yếu, sẽ có những người ngậm ngùi lùi lại phía sau, dù hồ sơ của họ cũng đẹp và trọn vẹn không kém.
Giọt mồ hôi lặng lẽ phía sau bục giảng
Thực tế cho thấy, có những giáo viên MẦM NON tận tụy sớm hôm, đón trẻ từ tờ mờ sáng và trả trẻ khi trời đã nhá nhem, dồn hết tâm huyết trang trí lớp học và làm đồ dùng đồ chơi. Hay có những thầy cô nỗ lực không ngừng nghỉ, phấn đấu đạt đủ mọi tiêu chuẩn, trau dồi chuyên môn vững vàng để vươn lên giữ vững vai trò nòng cốt của chức danh nghề nghiệp giáo viên Hạng II.
Họ cống hiến thầm lặng, không ngại khó, không nề hà bất cứ phong trào nào của nhà trường. Thế nhưng, khi đưa ra bàn cân trong buổi họp cuối năm, những nỗ lực ấy đôi khi lại phải "nhường bước" cho những yếu tố khách quan khác: Nhường cho người lớn tuổi hơn, nhường cho đồng nghiệp năm sau sắp về hưu, hoặc đơn giản là nhường vì "năm ngoái mình được rồi, năm nay chia cho người khác".
Sự chạnh lòng không đến từ lòng tham
Nỗi buồn của những người không có "suất" thi đua hiếm khi xuất phát từ sự đố kỵ hay thèm khát vật chất. Mức tiền thưởng đi kèm danh hiệu đôi khi chẳng đáng là bao so với công sức họ bỏ ra.
Họ buồn vì sự cống hiến của mình không được ghi nhận một cách công bằng trên mặt giấy tờ. Ai đi làm cũng mong mỏi những giọt mồ hôi mình rơi xuống được trân trọng. Việc "cào bằng" hoặc luân phiên thi đua vô hình trung làm thui chột đi động lực phấn đấu, khiến nhiều người chọn cách làm việc "vừa đủ" thay vì "hết mình".
Phần thưởng lớn nhất không nằm ở tờ Giấy khen
Gửi tới những thầy cô đang mang trong mình nỗi buồn thi đua cuối năm: Hãy nhớ rằng, giá trị thực sự của một nhà giáo không bị giới hạn trong khung kính của bất kỳ tấm bằng khen nào.
Minh chứng sống động nhất chính là ánh mắt háo hức của học trò mỗi khi đến lớp.
Danh hiệu cao quý nhất chính là sự tin tưởng, gửi gắm tuyệt đối từ phía phụ huynh.
Thành tích vĩ đại nhất là khi nhìn lại một năm học, các cô thấy bản thân đã vượt qua mọi áp lực, mang đến những bài học hay và nụ cười cho những đứa trẻ.
Thi đua là cần thiết để khích lệ, nhưng nó không phải là thước đo duy nhất cho phẩm chất và năng lực của một người thầy. Đừng vì một "suất" thi đua không gọi tên mình mà đánh mất đi ngọn lửa nhiệt huyết với bục giảng.
(Bài viết thuộc bản quyền của Giáo Dục Today. Thầy cô có đang gặp phải tình huống tương tự tại đơn vị của mình không? Hãy chia sẻ câu chuyện của mình dưới phần bình luận nhé!)
